QUẢ BÓNG TRẮNG

Một bộ phim của Iran, sản xuất năm 1995, đạo diễn Jafar Panahi.

White Balloon kể lại 1 giờ 28 trước năm mới Iran và chấm dứt khi sang năm mới.Razieh - một cô bé 7 tuổi ước có một con cá vàng mới cho gia đình mình bởi đó là phong tục truyền thống vào đêm giao thừa ở Tehran, Iran. Thế nhưng chỉ trong 90 phút nữa, tất cả các cửa hàng sẽ đóng cửa để nghỉ lễ một tuần.
Vào dịp Tết Nowruz, người Iran hay bày một con cá vàng trong lọ.Nhà Razieh đã có sẵn một bể cá vàng, đến hàng xóm còn sang xin cá. Nhưng Razieh chê là cá nhà ốm yếu, ít đuôi và không đẹp, nhất định đòi mẹ 100 toman để mua một con cá rất đẹp mà em thấy ở cửa hàng.
Chỉ được mẹ cho 50 toman, Razieh mua chuộc anh trai bằng một quả bong bóng để anh nài nỉ mẹ chấp thuận cho mình đủ tiền. Không có tiền lẻ, bà mẹ đưa cho Razieh tờ 500.
Razieh vội chạy ra cửa hàng nhưng trên đường, cô bé đã bị lấy mất số tiền khi dừng lại xem một trò xiếc rắn. Vậy là hành trình đi tìm lại tờ tiền của Raziehvà để mua cá vàng đã đưa khán giả đến những con đường chật hẹp của thủ đô Iran. 88 phút phim cho thấy xã hội Iran qua một góc phố.
Bộ phim đã đưa đạo diễn người Iran Jafar Panahi đến khán giả quốc tế khi đoạt giải Camera d’Or -“Máy quay Vàng” tại Liên hoan phim Cannes năm 1995. Giải này dành cho các phim đầu tay và đây là phim đầu do ông thực hiện. Tác phẩm cũng được chọn vào danh sách đề cử "Phim nước ngoài xuất sắc" ở Oscar năm đó.
Ngoài ra, bộ phim còn đạt những giải thưởng danh giá khác như: Giải phim nước ngoài hay nhất tại Cinefest Sudbury 1995; Giải phim nước ngoài hay nhất tại Giải thưởng Phê bình Phim New York 1996; Giải Vàng tại Liên hoan Phim Quốc tế Tokyo 1996.

Đạo diễn Jafar Panahi

Đạo diễn Jafar Panahi sinh năm 1960 trong gia đình theo đạo Hồi ở thành phố Mianeh, tây bắc Iran. Ông được biết đến là người khởi xướng cho Làn Sóng Điện ảnh mới của Iran.Sau phim đầu tay White Balloonlà The Mirror (1997), vị đạo diễn tiếp tục kể chuyện về số phận của trẻ em Iran. Bộ phim thứ ba The Circle (2000) kể về số phận phụ nữ Iran trong xã hội Hồi giáo hà khắc.

Mặc dù bị cấm ở Iran, phim nhận được vô số giải thưởng từ các liên hoan phim nước ngoài, trong đó đáng kể là giải Sư Tử Vàng của LHP Venice.Hai tác phẩm tiếp theo là Crimson Gold (2003) và Offside (2006) đều xoáy vào những hiện thực xã hội Iran với quan điểm chỉ trích gay gắt. Trong khi Crimson Gold giành giải Un Certain Regard ở LHP Cannes, Offside giành giải Gấu Bạc vinh danh kịch bản xuất sắc ở LHP Berlin.
Với những tác phẩm có phong cách điện ảnh nhân văn khắc họa hiện thực trần trụi, khắc nghiệt, đầy cấm đoán ở Iran, đạo diễn Jafar Panahi nhanh chóng được thế giới công nhận là một trong số ít nhà làm phim Iran đương đại lớn nhất.

Haniff

Bài viết khác
Mũi Né - Một vùng biển thức